Đập đơn ly hôn vào mặt chồng, tôi cười khẩy: Đẹp trai, tài giỏi mà ngoại tình thì cũng vứt

Ai cũng bảo tôi may mắn khi lấy được chồng đẹp trai và tài giỏi. Về điều này, tôi chỉ công nhận vế 2 còn vế 1 thì tôi dứt khoát không dám nhận. Chồng hơn tôi 7 tuổi, là người thành đạt, có sự nghiệp vững chắc.

Ngoại hình anh thì cao ráo, đường nét khuôn mặt góc cạnh, nam tính. Trong mắt mọi người, anh thật sự là người đàn ông hoàn hảo mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng ao ước, mơ tưởng. Tất nhiên để lấy được anh, tôi cũng thuộc dạng xinh đẹp và gia đình khá giả. Nhưng nói chung, so với anh thì điều kiện nhà tôi vẫn không thể bằng.

Chắc nhiều người sẽ nghĩ, nếu vậy thì tôi có gì ấm ức mà chê chồng. Tôi chẳng dám chê, mà tôi khinh ghét con người anh, khinh thực sự!

Bề ngoài, chồng tôi luôn ra vẻ đạo mạo, yêu chiều vợ con, nhưng mấy ai biết, chỉ cần vắng mặt tôi, anh sẵn sàng mèo mả gả đồng, lên giường với những ả đàn bà khác. Mà những ả này lúc nào cũng vây lấy, bám theo gót anh vì ham mê tiền tài, địa vị. Mà chồng tôi thì không bao giờ từ chối những vệ tinh đó.

Còn nhớ lúc tôi đang mang bầu đứa con đầu lòng thì tận tay bắt đươc tin nhắn chồng hẹn bồ đi nhà nghỉ. Đau khổ, ghen tuông, tôi lồng lên như con thú. Anh dỗ ngọt tôi, nói không yêu thương gì bồ cả, chẳng qua chỉ ra ngoài để giải quyết nhu cầu sinh lý mà thôi.

Thế rồi chồng tôi tỏ ra hối lỗi, quan tâm, yêu thương vợ. Nhưng khi tôi đẻ xong lại lần nữa phát hiện anh ra ngoài mèo mỡ, không chỉ 1 mà đến 2 ả liền. Dù có bằng chứng rõ ràng nhưng chồng tôi vẫn cong mồm lên chối được. Đã vậy, anh còn tráo trở đổ ngược lại cho vợ đẻ xong đa nghi, lúc nào cũng nghĩ oan rồi làm tình làm tội chồng. Rồi thì có đứa muốn hãm hại, phá vợ hạnh phúc gia đình mình.

Hàng tháng chồng tôi vẫn cung phụng tiền bạc, vẫn mua quà tặng đầy âu yếm nhưng tôi biết thừa. Chỉ cần khuất mắt tôi, anh ta sẽ lại ngoại tình, cắm sừng lên đầu vợ ngay được. Nhiều đêm, tôi ôm con mà lòng nóng như lửa đốt. Bởi tôi biết chắc, chồng chỉ giả vờ đi họp hành, đi công tác thôi, còn chắc chắn đang say đắm trong vòng tay ả đàn bà khác.

Nhìn những món đồ chồng tặng, nhìn thẻ ngân hàng anh ta đưa, tôi bỗng căm phẫn tột độ. Tôi cần gì chồng giàu có mà phản bội. Tôi chỉ cần một người chung thủy với mình mà thôi. Còn chồng tôi, anh ta cần một người phụ nữ quản lý chuyện nhà giúp mình, cần 1 người thanh lịch có thể giúp mình đẹp mặt khi ra ngoài giao tiếp với xã hội.

Có lẽ, chồng nghĩ chỉ cần vung tiền ra lấy lòng tôi là được. Có lẽ anh ta nghĩ tôi thuộc loại phụ nữ cam chịu, nhu nhược chăng?

Cuối cùng, sau những tháng ngày sống trong nước mắt, tôi đã dùng chính những đồng tiền chồng đưa để thuê người theo dõi lại anh ta. Khi chồng đang hoan lạc trong nhà nghỉ với bồ thì tôi xuất hiện, lạnh lùng, thẳng thừng ném tờ đơn ly hôn vào mặt.

Anh ta cuống cuồng mặc lại quần dài, giữ tay tôi lại định giải thích nhưng tôi chỉ gạt đi. Giơ tay tát thẳng mặt chồng, tôi cười khẩy: “Nói cho anh biết. Đẹp trai, tài giỏi đến đâu mà đi bồ bịch thì cũng chỉ là loại đàn ông vứt đi mà thôi! Anh tưởng tôi là thứ đàn bà nhu nhược, chỉ cần có tiền là nhẫn nhịn à? Tôi thà lấy một người đàn ông nghèo mà chung thủy còn hơn giàu mà lăng loàn như anh!”

Tôi bế con về nhà ngoại, mặc chồng cố gắng liên lạc, rồi van nài tha thứ. Bố mẹ tôi sau khi biết chuyện cũng ủng hộ quyết định của con gái. Mẹ tôi vỗ vai bảo: “Thế kỷ 21 rồi, không phải thời phong kiến mà chung chồng! Nó lăng nhăng thế thì con bỏ ngay cho nhẹ nợ.”

Tôi gật đầu trước câu nói của mẹ. Có lẽ điều duy nhất mà tôi ân hận bây giờ là không bỏ chồng sớm hơn mà thôi…

Huongtq1604
Huongtq1604
Cùng tác giả
0 bình luận